Thứ Hai, 23 Tháng Mười Hai, 2019 160

ADMIRABILE SIGNUM – DẤU CHỈ TUYỆT VỜI

Tông thư dưới dạng tự sắc

ADMIRABILE SIGNUM – DẤU CHỈ TUYỆT VỜI

của Đức Thánh Cha Phanxicô
về ý nghĩa và giá trị của Máng cỏ Giáng Sinh

1. Dấu chỉ tuyệt vời của Máng cỏ Giáng Sinh, rất thân thương đối với Kitô hữu, luôn khơi dậy sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. Mô tả biến cố sinh hạ của Chúa Giêsu tức là công bố cách đơn sơ và hân hoan về mầu nhiệm Nhập thể của Con Thiên Chúa. Quả thế, Máng cỏ giống như một cuốn Tin mừng sống động, phát sinh từ các trang sách của Kinh thánh. Khi chiêm ngắm hoạt cảnh Giáng Sinh, chúng ta được mời gọi lên đường cách thiêng liêng, được lôi kéo bởi sự khiêm hạ của Đấng đã làm người để gặp gỡ mỗi người. Và chúng ta khám phá ra rằng Người yêu chúng ta đến độ nên một với chúng ta, để đến chúng ta cũng có thể nên một với Người.

Với thư này, tôi muốn ủng hộ truyền thống tốt đẹp của các gia đình chúng ta chuẩn bị máng cỏ trong những ngày trước lễ Giáng Sinh, cũng như thói quen bày trí máng cỏ nơi làm việc, trường học, bệnh viện, nhà tù, các công trường ... Quả thực là một bài tập về óc tưởng tượng sáng tạo khi sử dụng các vật liệu đa dạng nhất để tạo ra những kiệt tác nhỏ của vẻ đẹp. Ta học được điều đó khi ta còn bé: khi cha mẹ cùng với ông bà, lưu truyền tập tục vui vẻ này, vốn mang trong đó lòng đạo đức bình dân phong phú. Tôi mong rằng việc thực hành này sẽ không bao giờ mất đi; nhưng trái lại tôi ước muốn rằng bất cứ nơi nào nó đã bị coi là lỗi thời, thì được khám phá lại và hồi sinh.

2. Nguồn gốc của máng cỏ được tìm thấy trước hết trong một vài chi tiết của sách Tin mừng về sự sinh hạ của Chúa Giêsu tại Bêlem. Thánh Sử Luca nói đơn giản rằng Đức Maria “sinh con trai đầu lòng, lấy tã bọc con, rồi đặt nằm trong máng cỏ, vì hai ông bà không tìm được chỗ trong nhà trọ.” (Lc 2,7). Bởi vì Chúa Giêsu đã được đặt trong một máng ăn, tiếng la tinh gọi là praesepium, từ đó gọi là “máng cỏ”.

Khi vào thế gian này, Con Thiên Chúa được đặt vào nơi mà các động vật đến ăn. Cỏ rơm trở thành chiếc nôi đầu tiên cho Đấng sẽ tự mạc khải mình là “bánh từ trời xuống” (Ga 6,41). Đó là một biểu tượng mà thánh Augustinô, cùng với các Giáo Phụ khác đã bắt gặp khi viết: “Nằm trong máng cỏ, Ngài đã trở thành của ăn nuôi sống chúng ta” (Bài Giảng 189, 4). Quả thực, máng cỏ chứa đựng nhiều mầu nhiệm của cuộc đời Đức Giêsu và đưa các mầu nhiệm ấy gần gũi hơn với cuộc sống hàng ngày của chúng ta.

Nhưng chúng ta hãy quay trở lại nguồn gốc của máng cỏ Giáng Sinh như chúng ta biết. Chúng ta hãy trở về Greccio bằng tâm trí, trong thung lũng Rieti, nơi thánh Phanxicô đã dừng lại, khi từ Rôma trở về, sau ngày 29 tháng 11 năm 1223, ngày ngài nhận được sự chuẩn y của Đức Giáo Hoàng Honoriô III cho Bản Luật Dòng. Sau chuyến đi Thánh địa, những hang động này khiến ngài nhớ đến quang cảnh Bêlem. Cũng có thể là vị thánh nghèo đã bị đánh động bởi các bức tranh khảm trong đền thờ Đức Bà Cả ở Rôma mô tả sự ra đời của Chúa Giêsu, ngay bên cạnh nơi bảo tồn, theo truyền thống cổ xưa, các mảnh gỗ của máng cỏ.

Các nguồn tài liệu Phan sinh mô tả chi tiết điều gì đã xảy ra tại Greccio. Mười lăm ngày trước lễ Giáng Sinh, thánh Phanxicô xin một người địa phương tên là Gioan giúp ngài thực hiện một ước nguyện: “Tôi ao ước diễn lại kỷ niệm về hài nhi sinh ra ở Bêlem và lấy đôi mắt trần của tôi nhìn xem đến mức tối đa các nỗi khó khăn túng thiếu của con trẻ, cảnh em bé nằm trong máng cỏ, ngủ trên cỏ khô, giữa một con bò và một con lừa”. [1] Nghe thế, người bạn trung thành của Ngài đã đi ngay lập tức, chuẩn bị tại nơi được chỉ định tất cả những gì thánh nhân yêu cầu. Vào ngày 25 tháng 12, các anh em đã từ nhiều nơi khác nhau đến Greccio, cùng với những đàn ông, đàn bà từ các trang trại trong khu vực, mang theo hoa và đuốc để thắp sáng đêm thánh đó. Khi đến nơi, thánh Phanxicô thấy máng cỏ, con bò và con lừa. Tất cả những người đến đó đã biểu lộ một niềm vui khôn tả chưa từng được cảm nhận trước đó trước cảnh Giáng Sinh. Sau đó, linh mục đã long trọng cử hành Bí tích Thánh Thể trên máng cỏ, cho thấy mối liên kết giữa việc Nhập thể của Con Thiên Chúa và Bí tích Thánh Thể. Lúc ấy tại Greccio không có tượng; hang đá được diễn lại và trải nghiệm bởi tất cả những người có mặt. [2]

Truyền thống của chúng ta đã bắt đầu như thế: mọi người tụ tập trong hang đá và tràn ngập niềm vui, không có khoảng cách nào giữa biến cố xảy ra và những người tham dự vào mầu nhiệm ấy.

Tôma thành Xêlanô, người viết tiểu sử đầu tiên của thánh Phanxicô nhắc lại rằng trong đêm ấy, ngoài ơn được thấy thật kỳ diệu cảnh Giáng Sinh đơn sơ và cảm động này, một trong những người có mặt đã nhìn thấy trong máng cỏ chính Hài nhi Giêsu. Từ hang đá Giáng Sinh năm 1223, “mỗi người ra về lòng tràn ngập niềm vui khôn tả”. [3]

3. Với sự đơn sơ của dấu chỉ này, thánh Phanxicô đã thực hiện một công cuộc truyền giáo vĩ đại. Lời giảng dạy của ngài đã đi vào con tim của các Kitô hữu và cho đến hôm nay vẫn là một phương cách đích thực để diễn tả lại cách đơn sơ vẻ đẹp của đức tin chúng ta. Ngoài ra, chính nơi mà máng cỏ đầu tiên được thực hiện, diễn tả và gợi lên những tình cảm này. Greccio đã trở thành nơi ẩn náu cho linh hồn, ẩn mình dưới tảng đá để được bao bọc trong thinh lặng.

Tại sao máng cỏ lại khơi dậy sự ngạc nhiên như thế và khiến chúng ta cảm động đến vậy? Trước tiên bởi vì nó biểu lộ tình yêu dịu dàng của Thiên Chúa. Đấng tạo dựng vũ trụ đã đoái nhìn sự yếu đuối của chúng ta. Hồng ân sự sống, vốn đã là huyền nhiệm đối với chúng ta, càng làm chúng ta ngỡ ngàng hơn khi thấy đã sinh ra từ Đức Maria là nguồn mạch và sự nâng đỡ cho mọi sự sống. Trong Đức Giêsu, Chúa Cha đã ban cho chúng ta một người anh đến để tìm kiếm chúng ta khi chúng ta bối rối hoặc lạc lối; một người bạn trung thành luôn ở bên chúng ta. Ngài đã ban cho chúng ta Con của Người, Đấng đã tha thứ chúng ta và giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi.

Làm máng cỏ tại nhà giúp chúng ta làm sống lại lịch sử những gì diễn ra ở Bêlem. Đương nhiên, các sách Tin mừng vẫn là nguồn để chúng ta biết và suy ngẫm về sự kiện đó, tuy nhiên, diễn tả biến cố ấy bằng máng cỏ giúp chúng ta hình dung cảnh tượng, khơi dậy tình cảm và làm cho chúng ta đi vào lịch sử cứu độ như những người đương thời của một sự kiện đang sống động và rất thật trong bối cảnh lịch sử và văn hóa khác biệt nhất.

Một cách đặc biệt, kể từ thời điểm nguyên thủy với các tu sĩ phan sinh, máng cỏ là một lời mời gọi “cảm nghiệm” và “động chạm đến” sự nghèo hèn mà Con Thiên Chúa đã chọn cho mình qua việc nhập thể. Như thế nó hàm chứa lời mời gọi bước theo Ngài trên con đường khiêm hạ, nghèo khó và từ bỏ dẫn từ máng cỏ Bêlem đến thập giá. Đó là lời mời gọi gặp gỡ và phục vụ Ngài với lòng thương xót nơi những anh em, chị em quẫn bách nhất (x. Mt 25: 31-46).

4. Giờ đây, tôi muốn xem lại các biểu tượng của hang đá máng cỏ để nắm bắt ý nghĩa mà chúng mang trong mình. Đầu tiên, chúng ta trình bày bối cảnh của một bầu trời đầy sao trong bóng tối và sự im lặng của màn đêm. Không phải chỉ vì trung thành với trình thuật Tin Mừng mà chúng ta làm như thế, mà còn vì ý nghĩa chúng nắm giữ. Chúng ta chỉ nghĩ đến biết bao lần bóng đêm đã làm cho cuộc sống chúng ta nên tăm tối. Tuy nhiên, ngay cả khi đó, Thiên Chúa không để chúng ta một mình, nhưng Ngài đã tự mình có mặt để trả lời những câu hỏi quyết định của chúng ta liên quan đến ý nghĩa cuộc sống: Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tại sao tôi được sinh ra vào thời điểm này trong lịch sử? Tại sao tôi yêu? Tại sao tôi đau khổ? Tại sao tôi sẽ chết? Để trả lời những câu hỏi này, Thiên Chúa đã trở thành phàm nhân. Sự gần gũi của Ngài mang lại ánh sáng nơi có bóng tối và soi sáng cho những người đi trong bóng tối tăm của khổ đau (x. Lc 1, 79).

Cảnh quang của máng cỏ cũng đáng được nhắc đến đôi lời, bởi vì chúng thường diễn tả các tàn tích của những ngôi nhà hoặc dinh thự cổ mà trong vài trường hợp thay thế hang đá Bêlem và trở thành nơi ở cho Thánh gia. Những tàn tích này dường như được lấy cảm hứng từ Legenda Aurea của tu sĩ Dòng Đa Minh Giacôbê Varagine sống ở thế kỷ thứ mười ba, trong sách này chúng ta đọc thấy một niềm tin ngoại giáo cho rằng Đền thờ Hòa bình ở Rôma sẽ sụp đổ khi một Trinh nữ hạ sinh một hài nhi. Những tàn tích này trước hết là dấu chỉ hữu hình của loài người sa ngã, của tất cả mọi thứ rơi vào cảnh hoang tàn, suy tàn và buồn thảm. Kịch bản này cho thấy rằng Đức Giêsu là sự mới mẻ giữa một thế giới già cỗi, và Người đến để chữa lành và xây dựng lại, để khôi phục thế giới và cuộc sống của chúng ta trở lại với vẻ huy hoàng ban đầu.

5. Cảm xúc biết bao khi chúng ta thêm vào trong máng cỏ những ngọn núi, dòng suối, những con cừu và các mục đồng! Như thế, chúng ta nhớ lại rằng, như các tiên tri đã loan báo, toàn thể tạo thành tham dự vào lễ hội đón tiếp Đấng Cứu Thế. Các thiên thần và ngôi sao Bêlem là dấu chỉ cho thấy cả chúng ta nữa, chúng ta cũng được kêu gọi lên đường đến hang đá và thờ lạy Chúa.

 “Nào chúng ta sang Bêlem, để xem sự việc đã xảy ra, như Chúa đã tỏ cho ta biết.” (Lc 2,15): đó là lời mà các mục đồng đã nói với nhau sau lời loan báo của các thiên thần. Một bài học đẹp đã được ban tặng cho chúng ta từ sự mô tả đơn sơ này. Ngược lại với biết bao người bận rộn với trăm công nghìn việc, các mục đồng trở thành người những chứng nhân đầu tiên của điều thiết yếu, đó là hồng ân cứu độ được trao ban. Chính những người khiêm hạ và nghèo khổ nhất là những người biết đón nhận biến cố Nhập thể. Các mục đồng đáp lại Thiên Chúa, Đấng đến gặp chúng ta qua Hài nhi Giêsu, bằng cách lên đường đến với Người để gặp gỡ Người trong tình yêu và sự ngỡ ngàng đầy lòng biết ơn. Chính cuộc gặp gỡ này giữa Thiên Chúa và con cái Người nhờ Đức Giêsu, đã sinh ra tôn giáo của chúng ta, tạo nên vẻ đẹp độc đáo của nó, và toả sáng cách đặc biệt nơi máng cỏ.

6. Chúng ta có thói quen đặt vào máng cỏ nhiều nhân vật biểu tượng. Trước tiên là những người ăn mày và những người không tìm kiếm sự giàu có nào khác ngoài sự giàu có của tâm hồn. Họ cũng đến gần Chúa Giêsu với tất cả quyền lợi; không ai có thể đuổi họ đi hoặc bảo họ tránh xa một chiếc nôi bất ngờ, bởi vì những người nghèo bao quanh không lạc điệu với khung cảnh. Thật vậy, những người nghèo là những người ưu tiên của mầu nhiệm này và thường là những người có khả năng nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa ở giữa chúng ta.

Sự hiện diện của người nghèo và người đơn sơ trong máng cỏ nhắc nhở chúng ta rằng Thiên Chúa làm người cho những ai cảm thấy cần đến tình yêu của Người hơn hết, và muốn đến gần Người. Đức Giêsu, “hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29), đã sinh ra trong cảnh nghèo khó và có một cuộc sống đơn giản để dạy chúng ta biết nắm lấy và sống điều cốt yếu. Từ máng cỏ, rõ ràng nổi lên sứ điệp là chúng ta không thể để mình bị lừa dối bởi sự giàu có và biết bao những hứa hẹn hạnh phúc phù du. Cung điện vua Hêrôđê như thể bị đóng kín và điếc lác trước lời loan báo về niềm vui. Khi sinh ra trong máng cỏ, chính Thiên Chúa khởi sự một cuộc cách mạng thực sự duy nhất, đem lại hy vọng và phẩm giá cho những người bị khinh miệt và bị ruồng bỏ: đó là cuộc cách mạng của tình yêu, cuộc cách mạng của sự dịu dàng. Từ máng cỏ, Chúa Giêsu tuyên bố, một cách hiền lành nhưng mạnh mẽ, lời mời gọi chia sẻ với những người bé nhỏ nhất con đường dẫn đến một thế giới nhân bản và huynh đệ hơn, trong đó không ai bị loại trừ hay bị gạt ra ngoài lề.

Trẻ em - nhưng cả người lớn cũng thế! - thường thích thêm vào hang đá các nhân vật khác dường như chẳng có liên quan gì với các trình thuật Tin Mừng. Trí tưởng tượng này dự tính diễn tả rằng trong thế giới mới được Chúa Giêsu khai mở, có chỗ cho tất cả những gì thuộc về con người và cho mọi thụ tạo. Từ người chăn cừu đến người thợ rèn, từ người thợ làm bánh đến nhạc sĩ, từ những người phụ nữ mang bình nước đến những trẻ em chơi đùa: tất cả điều đó thể hiện sự thánh thiện hàng ngày, niềm vui làm những việc bình thường của cuộc sống cách phi thường, khi Đức Giêsu chia sẻ cuộc sống thần thánh của Người với chúng ta.

7. Dần dần, máng cỏ dẫn chúng ta đến hang đá, nơi chúng ta thấy tượng của Đức Maria và thánh Giuse. Đức Maria là một người mẹ đang chiêm ngưỡng con mình và chỉ cho mọi người đến nhìn thấy. Bức tượng này khiến chúng ta nghĩ đến mầu nhiệm vĩ đại liên quan đến cô gái này khi Chúa gõ cửa trái tim vô nhiễm của cô. Đức Maria đáp lại lời loan báo của thiên thần yêu cầu ngài trở thành Mẹ Thiên Chúa, với một sự vâng phục đầy đủ và trọn vẹn. Những lời của Mẹ, “Vâng, tôi đây là nữ tỳ của Chúa, xin Chúa cứ làm cho tôi như lời sứ thần truyền” (Lc 1,38), đối với tất cả chúng ta là chứng tá của sự phó thác trong đức tin để tuân theo thánh ý Chúa. Với tiếng “xin vâng” này, Đức Maria đã trở thành mẹ của Con Thiên Chúa, Mẹ không mất đi, nhưng nhờ Người, Mẹ thánh hiến sự trinh tiết của mình. Chúng ta thấy nơi Mẹ Thiên Chúa, Đấng không giữ Con mình  cho riêng mình, nhưng mời mọi người tuân theo lời Người và đem ra thực hành (x. Ga 2,5).

Bên cạnh Đức Maria, ta thấy thánh Giuse đứng đó trong tư thế  bảo vệ Hài Nhi và Mẹ Ngài. Ngài thường được trình bày với cây gậy trong tay, hoặc cầm một chiếc đèn. Thánh Giuse đóng một vai trò quan trọng trong cuộc đời của Chúa Giêsu và Đức Maria. Ngài là người bảo vệ không mệt mỏi gia đình mình. Khi Thiên Chúa cảnh báo ngài về mối đe dọa của vua Hêrôđê, ngài đã không ngần ngại lên đường để tráng sang Ai Cập (x. Mt 2,13-15). Và một khi mối nguy đã qua đi, ngài đưa gia đình trở về Nagiarét, nơi đó ngài trở thành thầy dạy đầu tiên của Đức Giêsu khi là cậu bé và thiếu niên. Thánh Giuse mang trong lòng mình mầu nhiệm lớn lao bao trùm Chúa Giêsu và Đức Maria là người phối ngẫu của ngài; và là người công chính, ngài luôn tin tưởng vào thánh ý Thiên Chúa và đem ra thực hành.

8. Máng cỏ trở nên sống động khi, vào ngày lễ Giáng Sinh, chúng ta đặt vào đó bức tượng Chúa Giêsu Hài Đồng. Thiên Chúa xuất hiện như thế, trong một hài nhi, để được đón nhận trong vòng tay của chúng ta. Bên dưới sự yếu đuối và mỏng dòn, ẩn tàng sức mạnh sáng tạo và biến đổi mọi sự. Dường như không thể, nhưng đã là như vậy: trong Đức Giêsu, Thiên Chúa đã là một hài nhi, và chính trong thân phận đó, Người muốn tỏ lộ sự vĩ đại của tình yêu của Người, tình yêu biểu lộ trong nụ cười và mở rộng cánh tay hướng về mọi người.

Sự ra đời của một đứa trẻ đánh thức niềm vui và sự ngạc nhiên, bởi vì nó đặt chúng ta trước mầu nhiệm lớn lao của sự sống. Nhìn thấy đôi mắt sáng của một cặp vợ chồng trẻ đang chăm chú nhìn đứa con mới sinh, chúng ta hiểu được tình cảm của Đức Maria và thánh Giuse, khi ngắm nhìn Hài nhi Giêsu, các ngài cảm nhận sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc sống của mình.

“Quả vậy, sự sống đã được tỏ bày” (1 Ga 1, 2): Tông đồ Gioan đã tóm kết mầu nhiệm Nhập thể như thế. Máng cỏ làm cho chúng ta thấy, đụng chạm vào biến cố duy nhất và phi thường, đã thay đổi tiến trình lịch sử và kể từ đó việc đánh số năm, trước và sau khi Đức Kitô giáng sinh, cũng đã được xếp đặt.

Cách Thiên Chúa hành động hầu như là một vấn đề chuyển giao, bởi vì dường như không thể nào lại có chuyện Thiên Chúa từ bỏ vinh quang để trở thành một người như chúng ta. Ngỡ ngàng biết bao khi thấy Thiên Chúa mặc lấy những hành vi của chúng ta: Người ngủ, bú sữa mẹ, khóc lóc và chơi đùa như mọi đứa trẻ khác! Luôn là như vậy, Chúa làm chúng ta lúng túng, không thể đoán trước được và liên tục ngoài những dự tính của chúng ta. Như thế, trong khi chỉ cho ta thấy cách Thiên Chúa đi vào trần gian, máng cỏ khiến chúng ta suy ngẫm về cuộc sống của chúng ta được tháp nhập vào sự sống của chính Thiên Chúa; nó mời gọi chúng ta trở thành môn đệ của Người nếu chúng ta muốn đạt đến ý nghĩa tối thượng của cuộc sống.

9. Khi đến lễ Hiển linh, chúng ta thêm vào trong máng cỏ các bức tượng ba vua. Khi quan sát các ngôi sao, các lãnh chúa thông thái và giàu có từ phương Đông đã lên đường đến Bêlem, để nhận biết Đức Giêsu và dâng cho Người vàng, nhũ hương và mộc dược làm lễ vật. Những quà tặng này có một ý nghĩa ngụ ngôn: vàng tôn vinh vương quyền của Chúa Giêsu; nhũ hương là thiên tính của Người; mộc dược là bản tính nhân loại thánh thiện của Người sẽ biết đến cái chết và sự mai táng.

Khi nhìn cảnh này của máng cỏ, chúng ta được mời gọi suy ngẫm về trách nhiệm của mọi Kitô hữu trong việc truyền bá Tin Mừng. Mỗi người trong chúng ta trở thành người mang Tin Mừng đến với mọi người ta gặp gỡ, bằng cách làm chứng, bằng những việc làm cụ thể đầy lòng thương xót, về niềm vui đã được gặp gỡ Đức Giêsu và tình yêu của Người.

Các vị đạo sĩ dạy chúng ta rằng mọi người có thể đi từ những nơi xa xôi để đến gặp Đức Kitô. Đó là những người giàu có, những ngoại kiều khôn ngoan, khao khát sự vô hạn, họ thực hiện cuộc hành trình dài và đầy nguy hiểm dẫn họ đến Bêlem (x. Mt 2,1-12). Một niềm vui lớn lao đã xâm chiếm họ trước sự hiện diện của Vua Hài Nhi. Họ không bị vấp phạm vì quang cảnh nghèo nàn xung quanh; họ không ngần ngại quỳ xuống và tôn thờ Người. Đối diện với Người, họ hiểu rằng, cũng như Thiên Chúa đang hướng dẫn chuyển động của các vì sao bằng sự khôn ngoan tối cao, Người cũng hướng dẫn tiến trình của lịch sử, khi hạ bệ những kẻ quyền thế và nâng cao những ai khiêm nhường. Và chắc chắn rằng, khi về lại đất nước của họ, họ sẽ chia sẻ cuộc gặp gỡ bất ngờ này với Đấng Thiên Sai, khởi xướng cuộc hành trình của Tin Mừng giữa các quốc gia.

10. Đứng trước máng cỏ, tâm trí chúng ta nhớ về thời thơ ấu của chúng ta, khi chúng ta đang chờ đợi một cách nôn nóng giây phút được bắt đầu làm máng cỏ. Những ký ức này làm cho tất cả chúng ta ý thức hơn về món quà lớn lao nhận được do sự chuyển giao niềm tin; và đồng thời chúng nhắc nhở chúng ta về nghĩa vụ và niềm vui chia sẻ kinh nghiệm tương tự này với con cháu chúng ta. Cách bài trí máng cỏ như thế nào không quan trọng, nó có thể giống nhau hoặc thay đổi mỗi năm; điều quan trọng là nó có ý nghĩa cho cuộc đời chúng ta. Dù ở bất cứ nơi đâu và dù bất kỳ hình thức nào, máng cỏ Giáng Sinh nói về tình yêu Thiên Chúa, Đấng đã trở thành một trẻ thơ để nói với chúng ta rằng Người gần gũi biết bao với mỗi con người, bất kể thân phận của họ.

Anh chị em thân mến, máng cỏ là một phần của quá trình êm dịu nhưng đòi hỏi của việc chuyển giao niềm tin. Từ thời thơ ấu và ở mỗi giai đoạn của cuộc đời, máng cỏ dạy chúng ta biết chiêm ngưỡng Đức Giêsu, cảm nghiệm tình yêu của Thiên Chúa dành cho chúng ta, sống và tin rằng Thiên Chúa ở cùng chúng ta và chúng ta ở cùng Người, mọi người đều là con cái và anh chị em với nhau nhờ Hài Nhi này, vốn là Con Thiên Chúa và Con của Đức Trinh Nữ Maria; và cảm nghiệm được hạnh phúc đích thực. Dưới mái trường của thánh Phanxicô, chúng ta hãy mở lòng ra với ân sủng đơn sơ này, và hãy để sự ngỡ ngàng của chúng ta nảy sinh một lời cầu nguyện khiêm nhường: “lời cảm tạ” của chúng ta với Thiên Chúa, Đấng muốn chia sẻ tất cả với chúng ta, và vì thế không bao giờ để chúng ta cô đơn.

Công bố tại Greccio, nơi Đền thánh Máng cỏ, vào ngày 1 tháng 12 năm 2019, năm thứ bảy trong triều Giáo hoàng của tôi.

+ Đức Giáo Hoàng Phanxicô

 

[1] Tôma thành Xêlanô, Truyện ký 1, 84; Tài liệu Phan sinh, 469.

[2] Ibid., 85; Tài liệu Phan sinh, 469.

[3] Ibid., 86: Tài liệu Phan sinh, 470.

Bản dịch của Phan Du Sinh

Bài viết khác

Lịch Công Giáo

Video Thư viện ảnh

Tin xem nhiều trong tháng

Thanh Nhạc cấp 1 (Luyện Thanh CĂN BẢN)

Thanh Nhạc cấp 1 (Luyện Thanh CĂN BẢN)

26/11/2018

Học Thanh Nhạc, còn gọi là Luyện Thanh/ Luyện Giọng có những Mẫu Luyện Thanh (MLT) dùng để luyện tập mỗi ngày, trong đó có những Mẫu Khởi động (MKĐ) dùng trước các buổi học hát, tập hát, học thanh nhạc; và những Mẫu Phát Âm (MPA): nguyên âm và phụ âm

Các khóa học nhạc ngắn hạn, dài hạn dành cho mọi lứa tuổi, mọi trình độ | Hải Linh Quê Hương